Lời Cuối

Anh này, con người ta có thể mất bao nhiêu lâu để quên được nhau?

Còn em, năm năm vẫn chưa đủ để có thể vui vẻ mà sống độc thân. Em nghĩ, mười cái năm năm chắc là có thể… hoặc cũng có thể là không, vĩnh viễn không.

Em không trách anh, cũng chẳng thể trách ai, có chăng là do chúng ta nhân duyên quá mỏng mảnh.

Ngày hôm đó gió biển lồng lộng, mằn mặn, em nghe được anh nói câu vĩnh viễn sẽ không quên em, nhưng vĩnh viễn là bao lâu? Hay phải chăng gió quá lớn, em nghe nhầm.

Một tháng ngắn ngủi, mắt anh lại chẳng in bóng hình em nữa. Em từng bao lần tự hỏi, nếu em thay thế vị trí của anh, liệu em có quên mất anh? Em sợ. Em không nỡ.

Nếu như chữ “Nếu…” tồn tại trên đời này.

Nếu như ngày đó không đến.

Nếu như anh không quên.

Nếu như anh chỉ là anh thôi.

Nếu như chúng ta không lạc mất nhau.

Nếu như…

Anh nói em lạnh lùng cứng rắn, chẳng phải đâu, ít nhất cũng không thể “lạnh lùng cứng rắn” với anh, bằng không sao em có thể chấp nhận cho anh bẻ cong.

Hoặc giả, nếu em đủ lạnh lùng cứng rắn, sao có thể thương tâm mà rơi nước mắt khi anh cùng vợ chưa cưới nói chuyện yêu đương.

Chúng ta cũng có nhẫn, cũng có giấy đăng kí kết hôn, nên em mới thực sự là “vợ” của anh, phải không? Một người con trai, lại tự nhận mình là vợ của một người con trai khác, tức cười biết mấy, nhưng chỉ cần là anh, em không quản nhiều đến vậy. Có điều, anh đã quên. Có điều, người cùng em lớn lên từ cô nhi viện ngày ấy giờ mang một cái tên khác, thân phận khác, mà em lại không cách nào với tới được. Thế nên người cùng em kết hôn giờ đâu còn tồn tại. Nhiều đêm hoang mang tỉnh giấc, em đã nghĩ rằng tình cảm suốt hai mươi mấy năm trời là do bản thân tự huyễn hoặc, là một giấc mơ dài giờ mới tỉnh lại. Em biết mình thiếu cảm giác an toàn. Nếu cho em đổi lại, chẳng cần danh phận gì, chỉ cần có thể bên nhau, vậy thì tốt biết bao nhiêu. Nhưng hạnh phúc cả đời của em, đã dùng hết trong những năm tháng cùng anh chung sống mất rồi.

Anh có phần nào hiểu được, nỗi chua xót khi người trong lòng phủ nhận sự tồn tại của em, phủ nhận tình cảm khắc cốt minh tâm, phủ nhận rằng người đó từng quen biết em. Em không biết bằng cách nào để có thể chấp nhận chuyện anh mất trí nhớ, rồi lại bằng cách nào tự thôi miên bản thân chấp nhận rằng sau năm năm, dù cố gắng cách mấy, anh cũng không thể nhớ lại chuyện cũ. Có lẽ, em có chấp nhận được hay không cũng không quan trọng, đơn giản chỉ vì đó là sự thật. Thật đến mức tâm can đều đau đớn.

Em thà ngày ấy hoặc em, hoặc anh, hoặc cả hai vì tai nạn đó mà chết đi, ít nhất trong tâm trí em, anh vĩnh viễn yêu em đến giây phút cuối cùng. Sẽ không phải ngược xuôi tìm kiếm tin tức của anh, sẽ không hoảng loạn cùng cực khi anh mất tích, sẽ không nghe anh nói không quen em, sẽ không thấy anh cùng cô ấy vui cười, sẽ không đau lòng khi anh vì cô ấy mà thô bạo với em, sẽ không ti tiện quỳ gối một ngày một đêm trước cổng nhà anh để cuối cùng chẳng đổi lấy được một cái liếc mắt, sẽ không nhu nhược đến mức tự sát bất thành trong ngày cưới của anh, sẽ không… Em giờ mới nhận ra, em có thể vì anh mà hạ mình đến vậy, bán rẻ mọi thứ em có, chuyện vô liêm sỉ nhất cũng có thể làm. Buồn cười thay.

Anh đã từng rất chiều chuộng dung túng em, đã từng rất dịu dàng với em, đã từng rất rất yêu em.

Một người con trai từng nói với cô gái của anh ta: “Nếu khoảng cách giữa hai ta là một trăm bước, em chỉ cần bước một bước, chín mươi chín bước còn lại anh sẽ vì em mà bước.” Còn em, em có cảm giác, một trăm bước anh đều đã bước cả rồi. Chỉ là tình cảm này, giờ lại chuyển cho một người khác.

Em hiện tại, đã không còn mong anh nhớ lại, anh vĩnh viễn cũng đừng nhớ lại.

Trong tay em, vốn không còn gì của anh, hiện tại ngay cả thời gian cũng không còn nhiều. Mười cái năm năm, em chỉ đùa thôi, em đợi không được nữa. U não, đã di căn rồi. Cùng bị chấn thương ở đầu, tại sao anh có thể quên hết tất cả, còn em lại không? Em đâu có nói vĩnh viễn sẽ không quên anh. Em không hề nói.

Đã quên không được, vậy em sẽ nhớ anh thật rõ ràng, nhớ đến tận khi nhắm mắt xuôi tay.

Bác sĩ nói nếu lần này  phẫu thuật thành công, em sẽ không phải chịu nhiều đau đớn nữa, chỉ là thời gian của em sẽ ngắn lại một chút. Thực ra, đau đớn hơn nữa cũng không sao, năm năm có lẻ, nhiều thêm một chút cũng chẳng hề gì. Chết nhanh một chút thì thế nào? Em từng hi vọng mình có thể chết từ năm năm trước. Còn như phẫu thuật không thành công, với em chắc cũng là một kết cục tốt, ít nhất sẽ không cần tiếp tục thấy anh.

Em đã quyết định tặng giác mạc cho con trai của anh, biết anh sẽ cự tuyệt nên em sẽ giấu diếm một chút. Còn nữa, bé con rất giống anh hồi nhỏ, giống nhiều lắm. Mà anh chắc cũng quên rồi. Tấm ảnh chúng ta chụp chung lúc còn ở cô nhi viện tháng sau sẽ gửi tặng bé con đúng ngày sinh nhật, không biết em có thể chờ tới lúc đó không, hẳn mọi người sẽ ngạc nhiên lắm, nó giống anh đến vậy.

Nếu giác mạc được cấy cho bé con thành công, có phải giấc mơ của chúng ta sẽ thành hiện thực? Em và anh cuối cùng cũng có con, một đứa con giống cả anh và em. Hơn nữa, bé con mang giác mạc của em, có phải em sẽ tiếp tục được thấy anh hàng ngày, được thân cận anh hơn một chút. Em không phủ nhận em quả thực có chút tư tâm, nhưng vậy cũng có sao, sẽ không ai biết danh tính người hiến giác mạc, sẽ không ai biết chút chuyện cỏn con này, quan trọng là bé con có thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời rực rỡ như vậy.

Ừm, mặt trời hôm nay cũng rực rỡ lắm.

Em hiện tại đang nằm trên bàn mổ, vừa được tiêm thuốc gây mê.

Em tự nhiên ý thức được lần này mắt nhắm lại có lẽ sẽ chẳng thể mở ra lần nữa.

Em thấy mắt mình ướt nước.

Em khát khao, khát khao mãnh liệt.

Em muốn khi đôi con ngươi còn trong thân xác này nhìn thấy anh một lần sau cuối…

01:42 – 17.05.2015

S. B

Advertisements

Published by

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s